Câu chuyện quá khứ của Jang Keun Suk "khoa trương"
21:20 |Một bài viết trên weibo của một nam Hoa kiều từng sống & làm việc ở Hàn Quốc .
Tôi đã sống ở Hàn 3 năm, từ 2006 đến 2009. Một người con gái tôi yêu thích đã rơi vào lưới tình với hắn vào năm 2006, từ đó tôi ghét hắn vì hắn chiếm mất trái tim cô gái của tôi ! *cry*
Nhưng cũng vì vậy, tôi bắt đầu chú ý đến hắn. Vào thời điểm tôi ở Hàn lúc đó, hắn bị chỉ trích bởi tất cả người dân Hàn Quốc, vì thế sau này khi thấy hắn thành công vượt bậc, tôi đã rất ngạc nhiên. Mặc dù tôi không thích hắn, dù tôi ghét hắn, nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng hắn cao, đẹp trai, giàu có, là một ngôi sao đáng để ngưỡng mộ và học hỏi.
Tính cách của hắn là tiêu biểu của thanh niên cùng thế hệ hoặc cũng là tính cách đa số thanh niên ngưỡng mộ (dù rất nhiều đàn ông không thích hắn ). Ở đây tôi phải làm rõ, mọi đàn ông (dù giàu có, đẹp trai... hay không) đều có tự tôn, phẩm giá và những ước mơ riêng. Miễn bạn là đàn ông, bạn đều mơ trở thành một anh hùng. Chúng tôi có thể chịu đựng sự nghèo khó, tự cười nhạo mình lùn, xấu, nghèo, nhìn người phụ nữ của mình ra đi... nhưng chúng tôi luôn đánh giá cao phẩm giá và ước mơ của mình, bởi vì đó là tất cả những gì một người bình thường có thể có (có vẻ văn chương, nhưng là sự thật trong tim chúng tôi). Còn hắn, phẩm giá và ước mơ của hắn bị cười nhạo và chà đạp bởi tất cả người dân Hàn quốc.
Kế tiếp, tôi sẽ kể về những gì hắn trải qua. Bởi vì tôi sống ở đó suốt những năm tháng đó, nên đây là những gì chính tôi chứng kiến.
Năm 2006, gần hết phụ nữ Hàn bị hút bởi hắn qua một drama. Năm đó, hắn chỉ có 18 tuổi.
Drama có ngôi sao lớn, và hắn không phải vai nam chính. Nhưng hắn, một đứa 18t, giành lấy không ít ánh đèn sân khấu. Sở hữu một gương mặt ngây thơ, hắn diễn vai một công tử ngoan hiền. Đêm đó, khi nhân vật của hắn chết, trên mạng đầy các comment "Phụ nữ Hàn đang khóc bi thương."
Thật sự, Hàn khá truyền thống hơn Trung. Cho dù là thời Joseon hay hiện đai, các quy tắc truyền thống đó vẫn không thay đổi.
Truyền thống của Hàn là, trẻ phải biết vâng lời, luôn nghe người lớn và có ý thức cao. Vì nhân vật đó, vì ngoại hình và tuổi tác tương thích, hắn trở thành một đứa trẻ ngoan trong mắt dân Hàn, trở thành một thú cưng đáng yêu. Dân hắn ca ngợi hắn, ca ngợi sự ngoan ngoãn của hắn (như họ thấy qua nhân vật), ca ngợi nụ cười ngây thơ, vẻ đẹp trai, tuổi trẻ, tài năng diễn xuất, sự chuyên nghiệp, và sự chân thành đối với người khác... Hàn quốc trông chờ một tương lai tươi sáng của hắn và mong chờ hắn trở thành một diễn viên trưởng thành mẫu mực.
Hàn quốc đã đoán đúng hầu như toàn bộ những điều đó. Chỉ duy nhất sai ở cái điều quan trọng nhất. Hắn không phải là một đứa trẻ ngoan hiền.
Đứa trẻ đó không ngoan hiền, thậm chí có phần nổi loạn. Nhưng tôi nghĩ hắn cũng tương tự chúng tôi. Hắn phô trương, tự tin, kiêu hãnh cao hơn trời, thẳng thắn, quả quyết, dám làm những gì hắn nói, và không e sợ chuyện gì.
Chẳng phải đa số đàn ông đều có tuổi trẻ như thế sao ? Đúng, nhưng chúng tôi không phải là ngôi sao.
Hắn là một ngôi sao, hơn nữa, còn là đứa trẻ ngoan trông mắt thiên hạ.
Hắn quên điều đó.
Hắn miêu tả những giấc mơ của hắn đầy tự hào, hắn có hàng đống giấc mơ. Hắn nói hắn muốn thành một tay đua xe, hắn nói hắn muốn thành một vũ công.
Hàn quốc ngạc nhiên nhận ra hắn không ngoan hiền, không biết kiềm chế.
Và vì hắn dù gì cũng đã là một ngôi sao, tính cách đó bị phóng đại nhiều lần bởi showbiz.
Truyền thống Hàn là khiêm tốn. Các sao phải nghiêm túc và khiêm tốn. Nhưng tính cách hắn lại hoàn toàn trái ngược.
Cả showbiz bắt đầu tấn công hắn, chỉ trích, cười nhạo... nhưng tôi lại nghĩ họ có phần e ngại hắn.
Trong quá khứ, chưa có nghệ sĩ Hàn như hắn. Hắn nói ra những điều hắn muốn, tự phô trương về bản thân, và quá tự tin. Hắn như một cục đá tảng ném vào sự yên bình của một showbiz truyền thống. Và người ta luôn e ngại những gì quá mới.
Những luật bất thành văn không có tác dụng với hắn, hắn là một cơn nhức đầu cho nền công nghiệp giải trí đầy rẫy những luật bất thành văn.
Và vì họ sợ, nên họ đánh phủ đầu.
Hắn viết rằng hắn muốn thành một tay đua chuyên nghiệp, hắn muốn có một công ty xe oto. Giới truyền thông chỉ trích hắn không coi trọng nghề diễn viên, và quá trẻ con.
Hắn viết rằng hắn mong khi 40 tuổi, có thể sở hữu một công ty giải trí lớn. Truyền thông cười nhạo hắn không thực tế và mơ mộng viễn vông.
Hắn viết rằng muốn được nằm sưởi nắng, nghe một bản nhạc piano của Andre Gagnon. Họ mỉa mai rằng hắn giả vờ văn chương và cổ điển.
Hắn thích tải lên hình hắn mặc đồ mới. Hắn thích giơ ngón cái và nói một cách tự tin cùng nụ cười ngây thơ rằng "Tôi thật tuyệt. "
Giới truyền thông ghét sự phô trương đó.
V.v và v.v ...
Đỉnh điểm là khi hắn viết "Nếu tôi có dịp đến Paris, một tay cầm chai rượu vang, một tay cầm tờ báo, tôi sẽ rao to "New York Herald Tribune" trên đại lộ Avenue des Champs-Élysées."
Sự chỉ trích cũng lên đến đỉnh điểm, họ cười nhạo hắn luôn viết những câu văn trừu tượng, và cười nhạo hắn phóng đại. Họ đặt hắn nickname “ho-sei” (虚势) "Khoa trương". Tất cả những gì hắn làm đều là khoa trương, dù là vào đại học Hanyang, diễn xuất hay làm từ thiện.
Thời điểm đó, mọi nơi ở Hàn, truyền thông, báo chí, hay internet đều chỉ trích hắn. Sự chỉ trích này kéo dài suốt 3 năm (Có thể fan Trung hiện nay cho rằng tôi nói quá, nhưng không hề, tôi thậm chí còn chưa kể chi tiết sâu hơn)
Tôi không biết làm cách nào hắn có thể chịu đựng 3 năm đó. Suốt 3 năm, phẩm giá và ước mơ của hắn bị cười nhạo và chà đạp không thương tiếc.
Hắn cũng học cách cúi đầu và cụp mắt, học cách nói thật khiêm tốn, nhưng trong từng thớ thịt, hắn chắc hẳn vẫn giằng xé thật khó khăn "Tôi đã làm gì sai ?"
Hắn cũng có fan hiểu và ủng hộ, nhưng dưới sự tấn công liên tục của showbiz và các công ty lớn, những người ủng hộ dần co cụm lại. Bạn hắn khuyên, sao không từ bỏ tính cách đó để cuộc sống dễ chịu hơn.
Từ bỏ tính cách ? Làm sao hắn từ bỏ ? Nó đã hiện hữu và phát triển mạnh mẽ trong con người hắn.
Bởi vì biệt danh "Khoa trương", hắn phải trải nghiệm thêm rất nhiều thương tổn khác. Tôi nghĩ tôi không cần phải nói , bạn cũng biết nó như thế nào. Đôi khi chúng ta không thể nào chịu đựng một sự chỉ trích nhỏ, hắn thì bị cả một guồng máy lớn nghiền trong suốt 3 năm.
Sau 3-4 năm bị tấn công, hắn bùng nổ. Hắn không hiểu tại sao hắn sai, hắn_ một thanh niên trẻ tự tin thích mơ ước là sai sao ? Hắn đấm bàn đến tổn thương tay.
Hắn quyết định hành động, rời khỏi quê hương hắn yêu thương và tự hào với nhiều nỗi đau. Hắn tấn công ra nước ngoài, vẫn học hành ở Hàn, nhưng làm việc nhiều ở nước ngoài, đi về giữa Hàn và các nước khác. Và giới truyền thông vẫn tiếp tục bám sát hắn, chỉ để xem hắn có thê làm trò được đến đâu.
Hắn mở công ty riêng, hắn lên kế hoạch chương trình biểu diễn và thiết kế sân khấu, hắn luyện vũ đạo đến khuya và trao dồi ngoại ngữ. Tạo dựng một đội ngũ nhân viên và đối tác chuyên nghiệp, hắn dần bước ra ngoài Hàn quốc, ném mình vào công việc.
Tôi đã chứng kiến, và bối rối. Con người thường không thích nghe những lời thật không vừa ý họ, chỉ để nghe những lời không thật nhưng đúng ý mình ? Khi một người nổi tiếng dám phô bày sự tự tin và những giấc mơ hoành tráng, thì đó là "khoa trương" ?
Vấn đề là, hắn đang thành công.
2009, năm 21t, hắn nổi tiếng ở Nhật, Trung, Đài qua một drama, nhưng đó chỉ là sự khởi đầu.
2011, single đầu tiên top Oricon chart, trở thành nghệ sĩ nước ngoài đầu tiên lập kỷ lục mảng đó ở Nhật.
2011, hắn được hàng vạn người yêu thích ở Singapore và Malaysia.
2011, concert của hắn ở Thái cháy vé.
2011, concert ở Trung nổi tiếng cực kỳ.
2011, hắn làm concert ở Tokyo Dome, tận hưởng danh dự cao nhất của một nghệ sĩ.
2012, ở tuổi 24, hắn mua tòa nhà 6 tầng cho công ty riêng, trở thành ngôi sao Hallyu với khối tài sản vào bậc nhất trong giới ở Hàn.
2012, ở tuổi 24, hắn làm tour vòng quanh Châu Á lần thứ 3.
2012, hắn đến Paris, chụp một bức ảnh : đứng trên đại lộ Avenue des Champs-Élysées, một tay cầm chai rượu vang, một tay cầm tờ báo New York Herald Tribune. Nói rằng "Tôi không phải muốn tuyên chiến với cả thế giới, tôi chỉ chiến đấu với bản thân mình..."
Sau khi bức ảnh được đăng, nó gây xôn xao ở Hàn. Hắn đã từng bị chà đạp vì mong ước này, bị gọi "khoa trương", nhưng giờ, hắn đã thực hiện đúng như lời hắn nói.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh, ở buổi tiệc sau concert đầu, hắn cầm ly rượu, đứng trên bàn, hét một cách điên cuồng , rồi ngẩng cao đầu nói với nhân viên và đối tác "Các bạn của tôi, lần tới, tôi sẽ đưa các bạn đến Tokyo Dome."
Hắn vẫn cứng cỏi và quả quyết, vẫn phô trương, vẫn đầy tự tin... Suốt ngần ấy năm, cay đắng rồi vinh quang, hắn vẫn không thay đổi. Hắn đem 4 nhân dạng từ diễn viên, ca sĩ, MC, và DJ đến đỉnh thành công rồi trở về trung tâm của làn sóng Hàn, xé tan biệt danh "Khoa trương" ra từng mảnh.
Truyền thông Hàn thật sự kinh ngạc với thành công không thể ngờ của hắn. Báo chí từng chỉ trích hắn đâm ra lo lắng. Nhìn lại việc đã qua, hắn chỉ mỉm cười.
Rất nhiều fan mới không biết về quá khứ của hắn, bởi vì hắn không hề nói về nó (chỉ đến khi xuất hiện trong show Kneedrop Guru khi đã thành công). Khi họ đề cập đến sự việc này, hắn cười và nói "Người ta đã hiểu lầm tôi "
Hiện nay, tính cách hắn vẫn thế, nhưng không ai dám gọi hắn là "khoa trương", họ tôn trọng hắn vì những những giấc mơ hoành tránh hắn từng mơ, giờ trở thành những chuyện dễ dàng.
Tôi đã nghiệm ra nhiều điều từ quá khứ và thành công của hắn. Giờ tính cách mới mẻ của hắn đã trở thành tiêu chuẩn. Dù cho ước mơ bị chà đạp, hãy kiên trì và mỉm cười đứng lên !
Hắn là Jang Keun Suk.
Nguồn : jks挚爱cri on Weibo
Eng : aphrael77 @ jangkeunsukforever.com
Việt : daisies@kites.vn
Home







Previous Article